Đọc Thử Chương 1: Tiểu Thuyết Ngẩng Mặt Thấy Trời Xanh – Thiên Mỹ

Chương 1: Điềm báo

Làng Bần năm 1945…
Trời còn nhọ mặt người, bà Lưu mang theo một
cái liềm, vội vàng bước ra ngõ. Tiếng quạ kêu rền rĩ từ
những ngọn tre cuối làng, lòng bà dâng lên nỗi bất an.
“Sao dạo này quạ nhiều thế nhỉ?”, bà lẩm bẩm rồi rảo
bước nhanh về phía cánh đồng.


Lạ kỳ thay, đồng lúa làng Bần vốn phủ một màu
xanh mướt, ấy vậy mà sao nay lại xác xơ, chỉ còn trơ lại
những đám cỏ cháy khô. Giữa đồng, một đống rơm lớn
bất thường dựng lên, trắng phau phau. Tò mò, bà Lưu
lại gần. Đến khi chỉ còn cách vài bước chân, bà bàng
hoàng nhận ra, đó không phải rơm mà là xương người,
chất thành đống, trắng hếu dưới ánh sáng lờ nhờ.
Kinh hoàng tột độ, bà Lưu quay đầu bỏ chạy. Bên
tai bà văng vẳng tiếng khóc than ai oán, yếu ớt như từ
cõi âm vọng về. Tiếng khóc như xé toạc không gian, như
vọng lên từ chính những bộ xương khô kia. Làng Bần
đâu rồi? Mái nhà tranh quen thuộc đâu rồi?

Tiếng trẻ con nô đùa đâu rồi? Càng chạy, bà càng sợ hãi, khi xung
quanh xóm làng tan tác, tiêu điều. Hai bên đường làng,
những bóng người gầy trơ xương, nằm la liệt.


Bà càng cố chạy thật nhanh nhưng hai chân như
mang đá, chỉ nhích được từng bước nặng nề, chậm chạp.
Bóng tối bao trùm cả bầu trời lẫn mặt đất. Những đống
xương kia từ từ đổ ụp lên bà. Bà càng giãy giụa, kêu cứu
lại càng lún sâu xuống lòng đất.


Bà Lưu choàng tỉnh, mồ hôi túa ra, tim đập thình
thịch. “Thì ra là gặp ác mộng!”, bà thầm thì. Mấy hôm
trời trở gió, bà cứ hết nóng lại lạnh, lúc tỉnh lúc mê mới
sinh ra mộng mị. Ngôi nhà vắng ngắt, chẳng biết đám
con cháu đi đâu cả?


Bà phải ra ngoài đồng xem thực hư thế nào? Liệu
giấc mơ có phải là lời cảnh báo? Càng nghĩ, bà càng
rùng mình sợ hãi. Chẳng lẽ làng Bần sắp phải đối mặt
với một thảm họa khủng khiếp? Nếu đây là sự thật thì
bà phải làm gì để cứu lấy gia đình, cứu lấy xóm làng?


Trước ngõ, chị Lị – con dâu trưởng của bà – thất thểu
đi vào, gương mặt buồn thiu. Đôi quang gánh nhẹ bẫng,
lúc lắc trên bờ vai gầy guộc của chị. Từ ngày, cô con dâu
thứ qua đời, nồi cơm của cả nhà bà trông cả vào gánh
hàng xén của chị Lị.


Đặt đôi quang gánh xuống đất, chị Lị thở dài mệt mỏi.
Chị lấy từ trong thúng ra hai cái lư hương bằng đồng. Hai tay kính cẩn, chị đặt chúng trở lại bàn thờ. Ánh mắt bà Lưu bỗng trở nên kinh ngạc pha lẫn hờn giận.

– Ối giời ơi Lị! Con ơi là con! Đừng bảo với mẹ là con
vừa mang lư hương của ông bà đi bán đấy nhé?

Chị Lị mặt mày ủ rũ, giọng như sắp khóc.

– Bán… bán cũng chả ai mua. Trời ơi, cái đói, cái khổ,
nó cứ đeo đẳng mãi thế này thì biết làm sao?

– Biết là đói khổ. Nhưng ai lại nỡ nào bán cả bát
hương của ông bà. Làm thế có tội với tổ tiên lắm, con ạ!
Bà Lưu vừa nói, vừa hướng về phía bàn thờ mà vái
lạy. Chị Lị phe phẩy cái nón lá đã rách hết vành, lướt
mắt quanh căn nhà trống hoang hoác, chỉ còn lại hai cái
chõng tre gãy chân.

– Mẹ nhìn đi, trong nhà có cái gì đáng giá, ngoài hai
cái lư đồng không ạ?
Bà Lưu nghĩ ngợi một lát rồi khẽ gợi ý.

– Hay là sang nhà bác Ngọ, bác Tuất vay tạm ít gạo?
Chị Lị mặt xanh xao, giọng rên xiết.

– Vay mượn khắp cả làng rồi! Ai cũng đói rã họng ra
đấy! Mà nay, con ra chợ, nghe người ta đồn ở làng Đông
đã có người chết đói! Không khéo lại đến làng mình!
Chết mất thôi!

– Muối xát mồm mày! Nói xằng bậy!


Bà Lưu gắt lên nhưng tiếng quát ấy lại chẳng giấu
nổi vẻ hoang mang trong mắt bà. Giấc mơ kinh hoàng
về đống xương người chất cao như núi bỗng ùa về trong
tâm trí bà Lưu. Lạy trời đất, phải chăng lời cảnh báo ấy
là sự thật? Phải chăng cái chết đang rình rập làng Bần?
Nỗi sợ khiến bà rã rượi cả người.


Bỗng từ đình làng vang lên tiếng chiêng trống rộn rã
xen lẫn với tiếng loa ra rả, kêu gọi bà con nhanh chóng
mang thóc ra nộp. Bà Lưu vơ vội bao bố và liềm, hối
thúc chị Lị ra đồng, bất kể lúa chín hay chưa, nội trong
hôm nay, cả nhà bà phải gặt cho bằng sạch.

ĐỌC THỬ CHƯƠNG 2 Ở ĐÂY

SACH NGANG MAT THAY TROI XANH TAC GIA THIEN MY 2

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *