Giới thiệu tiểu thuyết Ngẩng mặt thấy trời xanh – tác giả Thiên Mỹ
Ngẩng mặt thấy trời xanh lấy bối cảnh nạn đói năm 1945 tại Làng Bần – nơi cái đói không chỉ gặm nhấm thể xác, mà còn bào mòn cả nhân tính, nơi không khí đặc quánh mùi tử khí và rền rĩ tiếng kêu khóc tuyệt vọng, bi thương.
Cuốn tiểu thuyết kể về hành trình mưu sinh giữa lằn ranh sinh tử của gia đình bà Lưu, qua đó độc giả sẽ không chỉ thấy biểu tượng thu nhỏ của dân tộc đang quằn quại giữa chính sách tàn bạo của phát xít Nhật và sự áp bức của cường hào.
Bạn sẽ phải đối mặt với câu hỏi: Để sinh tồn, con người có thể làm những gì? Và cái giá phải trả là bao nhiêu?
Trích đoạn cảm động từ sách Ngẩng mặt thấy trời xanh
“Đã quá trưa, bóng nắng chói chang chảy tràn qua cổng chợ, đám đông ăn xin rời đi ít nhiều, một số kẻ đói lả, không còn hơi sức để đi tiếp, nằm gục dưới đất. Bà Lưu cùng mẹ con chị Lị dần thấm thía cái đói khiến ruột gan cồn cào, chân tay rũ rượi đi.
(Trích từ chương Nắm xôi cuối cùng – Ngẩng mặt thấy trời xanh của tác giả Thiên Mỹ)
Chõ xôi của người bán chỉ còn lại một vắt nhỏ chưa bằng nắm tay. Hai vợ chồng chị ta vẫn cố nán lại, đợi thêm vị khách cuối cùng nữa, trước khi dọn hàng ra về. Tự dưng trong khoảnh khắc ấy, bất chợt trong đầu bà Lưu lóe lên ý định “ăn cắp xôi”. Từ lồng ngực bà nổi trống thùng thùng, nỗi sợ hãi dồn dập kéo đến.
Khi vừa dậm dựt bàn chân, bà Lưu nghe tiếng đòn gánh vun vút bên tai. Phía trước gánh xôi, người đàn ông mặt đỏ bừng tức tối phang gậy lia lịa vào ống chân một đứa trẻ ăn mày. Ông ta luôn miệng chì chiết: “Ăn cắp… ăn cắp này… chừa… chừa nhé!”. Bà Lưu cố mở mắt thật to thì thấy một vật nhỏ như tấm giẻ lau màu đen đang khẽ cựa quậy trên nền đất ẩm ướt.
Không thấy đứa bé ăn cắp xôi động đậy nữa, chị vợ sợ hãi, vội nắm đòn gánh của chồng cản lại. Trước khi nhấc đôi quang gánh lên, chị ta vét lấy nắm xôi còn lại trong chõ, thoáng chút ngần ngại rồi cúi xuống giúi vào tay đứa trẻ vừa bị đánh đòn vì tội ăn cắp đang nằm thở hoi hóp.
Từ bên trong đám đông ăn mày, có một đôi vợ chồng xấp xỉ tuổi chị Lị cố nhấc từng bước chân thật nhanh. Họ xốc đứa bé dậy nhưng lay mãi nó vẫn nằm bất động. Tiếng người đàn bà òa khóc tức tưởi gọi to: “Con ơi là con…! Khổ thân con tôi quá…! Đây xôi này… con ăn đi con ơi!”. Người mẹ gắng sức cạy mở những ngón tay tí hon, cáu bẩn của đứa bé còn giữ rịt nắm xôi trong lòng bàn tay lạnh ngắt. Từ đôi mắt nhắm chặt, một ít nước mắt nhiễu xuống vành tai nó. Hai vợ chồng họ mãi một lúc mới lôi được nắm xôi ra khỏi tay cậu con trai nhỏ đã mất. Họ cùng chia nhau những hạt xôi, ngồi ăn trong hai hàng nước mắt nghẹn ngào, bên cạnh xác của con”…

Bìa sách tái bản mới nhất
Lời nhắn nhủ từ quá khứ thương đau
Tưởng tượng nhé!
Một ngày chẳng may, bạn thức dậy và thấy mình đang sống vào năm 1945. Khi nạn đói bùng lên, bạn là một người cha, yêu thương đứa con gái bé bỏng hơn cả sinh mạng mình. Cái đói đang bóp nghẹt từng chút hơi thở, và trên tay bạn, chỉ còn duy nhất một củ khoai. Một củ khoai bé tẹo, có thể cứu lấy một mạng người. Bạn sẽ làm gì? Nhường cho con, hay cố giữ lấy cho mình?

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, trái tim người cha sẽ giằng xé dữ dội. Một bên là bản năng sinh tồn mách bảo phải bấu víu vào sự sống, phải giữ lấy chút hy vọng mong manh ấy cho mình. Khi cái đói đã chạm đến xương tủy, cơ thể sẽ gào thét, đòi hỏi sự sống. Lý trí có thể mờ đi, và ý nghĩ đầu tiên có thể là “mình phải sống đã”. Nhưng rồi, một điều gì đó còn mạnh mẽ hơn cả bản năng ấy sẽ trỗi dậy: tình cha con thiêng liêng.
Liệu theo bạn giây phút, người cha là bạn có đủ yêu thương, hy sinh, đủ để phần “NGƯỜI” lớn hơn phần “CON” đang gào thét trong nội tâm, đòi sự sống thuộc về chính mình cho bằng được hay không?
Từ Ý Tưởng Thoáng Qua Đến “Ngẩng Mặt Thấy Trời Xanh”
Bạn có thấy câu chuyện “Củ Khoai và Tình Cha” mà tôi phác họa ở đầu bài viết thật khắc nghiệt và ám ảnh không? Thực ra, đó chỉ là một giả thiết, một trong vô vàn những ý tưởng chợt lóe lên, thôi thúc tôi khi bắt tay vào viết nên cuốn tiểu thuyết của riêng mình về nạn đói 1945 – một tác phẩm tôi đã ấp ủ và đặt tên là “Ngẩng mặt thấy trời xanh”.
“Ngẩng mặt thấy trời xanh” không chỉ dừng lại ở một khoảnh khắc. Cuốn sách mở ra một bức tranh rộng lớn hơn, nơi tôi, với tư cách tác giả Thiên Mỹ, đã phải trăn trở, đặt các nhân vật của mình vào vô số những hoàn cảnh éo le, những lựa chọn trớ trêu đến nghẹt thở.

Mỗi người, từ người nông dân lam lũ, từ người mẹ già đói rũ rượi ra đến người cha, người mẹ trẻ, thậm chí người chị gái tuổi mới lớn hay đứa em bé bỏng… đều phải đối mặt với những lằn ranh sinh tử.
Đó là những cuộc đấu tranh tâm lý dữ dội, nơi bản năng sinh tồn đối chọi với lương tri, nơi tình người được thử thách đến tận cùng giới hạn. Bạn sẽ không chỉ thấy một “củ khoai”, mà còn là một nắm rau dại, một nắm vỏ trấu…. có thể cứu một mạng người.
Nhưng chỉ bấy nhiêu đủ để họ phải trả giá bằng những đòn roi, tra tấn, hành hình khủng khiếp. Họ có khi phải chọn sự im lặng đến đáng sợ trước cảnh bất công… Tất cả đều là những đòn bẩy nghiệt ngã, thúc ép họ phải đưa ra quyết định, và mỗi quyết định lại hé lộ một tầng sâu hơn của tâm hồn con người trong cơn khốn cùng.
Đọc “Ngẩng Mặt Thấy Trời Xanh”, Bạn Nhận Được Gì?
Đọc “Ngẩng mặt thấy trời xanh” của Thiên Mỹ, bạn sẽ không chỉ tìm hiểu về một quá khứ đau thương của dân tộc. Hơn thế, bạn sẽ có một hành trình chạm đến những cung bậc cảm xúc sâu thẳm nhất:
- Thức tỉnh lòng trắc ẩn: Những trang sách sẽ lay động trái tim bạn, để bạn thực sự đồng cảm với nỗi đau, sự giằng xé mà các nhân vật – những con người như ông bà, cha mẹ chúng ta – đã phải trải qua. Từ đó, ta càng biết trân trọng hơn những gì mình đang có hôm nay.
- Hiểu hơn về chính mình và bản chất con người: Bạn sẽ thấy được những góc khuất và cả những ánh sáng rực rỡ trong tâm lý con người khi đối mặt với cái đói, với sự mất mát: có sự ích kỷ, có tuyệt vọng, nhưng cũng có tình yêu thương vô bờ bến, có hy vọng le lói và một khao khát sống mãnh liệt. Liệu giữa muôn vàn thử thách đó, họ có giữ được “bầu trời xanh” trong tâm hồn mình, như chính cái tên của tác phẩm?
- Bài học về giá trị cuộc sống: “Ngẩng mặt thấy trời xanh” sẽ một lần nữa nhắc nhở chúng ta rằng sự sống là vô giá, và mỗi bữa ăn no, mỗi khoảnh khắc bình yên đều cần phải biết ơn.
- Thôi thúc sự tò mò khám phá: Tôi tin rằng, những gì diễn ra trong “Ngẩng mặt thấy trời xanh” sẽ khiến bạn muốn tìm hiểu sâu hơn không chỉ về nạn đói, mà còn về sức mạnh tiềm ẩn, về khả năng chịu đựng và vươn lên phi thường của con người Việt Nam khi bị dồn vào bước đường cùng.
- Tưởng nhớ quá khứ lịch sử và nuôi dưỡng lòng biết ơn: Dẫu quá khứ bi thương nhưng mỗi người dân Việt Nam sẽ luôn khắc ghi lịch sử để rút ra bài học cho hiện tại, tương lai. Chúng ta không quên quá khứ cũng là cách luôn biết ơn bao hy sinh của thế hệ cha ông đi trước. Chúng ta học cách giữ gìn, xây dựng đất nước để không bao giờ lặp lại nỗi đau như trong quá khứ….

“Ngẩng mặt thấy trời xanh” không chỉ là một cuốn tiểu thuyết lịch sử, mà còn là câu chuyện về tình người, về hy vọng và về những lựa chọn định hình nên số phận trong những ngày tháng đen tối nhất. Liệu các nhân vật sẽ đối mặt ra sao với những ngã rẽ nghiệt ngã ấy? Họ có tìm thấy ánh sáng cuối đường hầm, có còn “ngẩng mặt thấy trời xanh” sau tất cả những bi kịch và mất mát?
Cùng mời bạn cùng khám phá những điều đó trong tác phẩm “Ngẩng mặt thấy trời xanh” của tác giả Thiên Mỹ.
Bạn có sẵn lòng cùng tôi bước vào thế giới của “Ngẩng mặt thấy trời xanh” không? Và nếu bạn đã từng đọc một tác phẩm nào về nạn đói 1945 chạm đến trái tim mình, đừng ngần ngại chia sẻ nhé!
Thông tin thời gian sách xuất bản và phát hành, mời bạn theo dõi kênh Fanpage Viết Lách VN để cập nhật hoặc tìm thông tin thêm về sách giấy của tác giả Thiên Mỹ.

